|
Ánh mắt năm xưa, môi hồng vương nhớ Gặp lại em hồn lạc tuổi thông xanh Nắng lênh lang quyện theo gio' lay cành Tim rõ nhịp bước loanh quanh là lạ! Ta nhớ mãi, con đường hoa bo'ng ngả Bực thềm rêu bên lối nhỏ giảng đường Trộm nhìn em nghe len lén yêu thương Giờ vào lớp bao vấn vương mùi tóc Ta rời em một buổi chiều thôi học Theo chiến tranh hoang phế một nữa đời Em theo chồng, ta vở mộng chơi vơi Đờì sương gió chẳng mơ ngày trở lại Ba mươi năm vết hằn đời trang trải Dấu rêu phong những tưởng mãi qua rồi Bao luyến thương xin trả lại ngươì thôi Con dốc nhỏ, lối gầy ôi tiếc nhớ.... Rồi một sớm xuân về thềm Mai nở Gặp lại em, cơn lốc vỡ buồng tim Dáng Mi-mô-sa thơm nắng dịu hiền Đài cúc trắng nét nghiêng nghiêng chờ đợi Em đẹp quá cánh thiên thần mong mỏi Đến bên em ta chìm cõi mênh mông Ba mươi năm cơn ấp ủ nặng lòng Vùng trơì cũ bổng dưng vòng hai đứa Ta nhớ mãi dáng ai ngoài khung cửa Mĩm môi cười e ấp thuở được yêu Mắt long lanh, tay năm ngón diễm kiều Ai bẻn lẻn đón ta chiều Học Xá Dốc Hoàng Hôn, Cà Phê Tùng rộn rã Từng giọt tình, từng giọt nhỏ cà phê Ngẩn ngơ em, ta đắm đuối đường vê` Nhà Thủy Tạ lỡ in hình hai đứa Ta nhớ mãi buổi tan trường tựa cửa Ngõ giảng đường ai sách vở kiêu sa Theo bước em tà áo trắng lượt là Ai ngơ ngẩn trộm nhìn ai chẳng nói Đà Lạt tình ơi, thiên thần mong mỏi Em thấu chăng quay quắt cõi lòng ta Đồi thông xưa nay trở lá uá già Rừng Ân Ái bóng chiều qua gió thoảng Giả từ em ngày hoàng hôn bảng lảng Dấu yêu đương ta gửi tặng nàng thơ Giọt đắng cay xin giữ trọn một đời Nào ai biết nỗi đau hồ Than Thở Đà Lạt Mờ Sương dấu mòn ai đợi Trễ một đoạn đường ta khổ không em ? Ba mươi năm cho nỗi nhớ say mềm Giờ gặp lại mắt môi thèm say khước Nhớ hẹn anh dầu kiếp này chẳng được Trọn đời sau, anh sẽ bước cùng em Nguyễn Hùng Sơn,K5 - Bắc Cali
|