|
Ngã mình lên nệm cỏ ngắm trời đêm Em ao ước có anh ngồi bên cạnh Để kể em nghe sao quê anh lạnh Và vì sao Đà Lạt lắm sương mù
Đêm nơi này gió biết cất lời ru Nghe không hiểu vẫn bồi hồi trong dạ Con gái Sài Gòn viếng thăm xứ lạ Lần đầu thôi mà như đã vương tình
Hay vì em trong trí đã khắc hình Quen Đà Lạt từ khi chưa biết mặt Qua chuyện kể những đêm trăng vằn vặc Em ngồi nghe rồi thương nhớ thật nhiều
Xa xứ lâu ngày anh có còn yêu Vùng đất cao nguyên từng nghe anh khóc Nơi mẹ đã ngày ngày lên con dốc Dõi mắt xa mong ngóng dáng ba về
Anh để lại gì năm ấy lìa quê Mà đến đây em nghe lòng chợt ấm Hôm qua đi đường ngang khu rừng thẳm Em bâng khuâng, nhơ nhớ một tên người
Đà Lạt mù trời, lãng đãng sương rơi Vắng tiếng cười anh, buồn hiu, cỏ ướt Đêm nhớ anh, làm sao em dỗ được Cỏ khóc nhiều ghê, lạnh thấm gót hài
Mai xa rời, thương nhớ nặng oằn vai Hành trang gói, em mang tình Đà Lạt Về tặng anh, thương góc đời lưu lạc Đà Lạt nay, anh chảng, nhớ riêng mình DaLat 2000 LaLan
|