optumsaygomdumbay ankara escort escort ankara ankara escort ankara escort escort ankara ankara escort escort ankara
Đà lạt ngày về
Home
Đà lạt ngày về PDF. In Email

 

Nguyễn Thị Lan Anh

Từ trung tuần tháng 10, biết tin về buổi lễ kỷ niệm 50 năm thành lập trường (1958-2008) trên trang web của trường Đại học Đà Lạt, các cựu sinh viên đang sống ở Sài Gòn đã rủ nhau về thăm trường. Hầu hết đều trên 60 xuân xanh, con cái dâu rể đầy nhà, làm ăn khấm khá, và quan trọng nhất là quả tim, vẫn tràn đầy xúc cảm như thuở hai mươi. Kẻ viết bài chứng kiến cảnh các cụ gọi phone, thậm chí gõ cửa nhà nhau đe dọa, chửi bới hệt lý trưởng thúc phu thời phong kiến ‘thằng này, tiên sư mày, không đi ông đốt nhà’, hay gõ email cho chiến hữu ở Mỹ, Canada, Úc dụ dỗ ‘về đi chúng mày, gần chết rồi, về một lần đi. Gặp hết đấy!’ mà bồi hồi, kinh ngạc. Không ngờ bao nhiêu dâu bể, tưởng chừng ký ức đã tro than, mà chỉ một thông báo vắn tắt trên net (báo đài trong nước không thấy đưa tin này), tro than lại bùng lên thành lửa ngọn.

 ‘Chánh giỗ’ là ngày 27 tháng 10 (lấy theo ngày 27 tháng 10 năm 1976, ngày trường Đại học Đà Lạt chính thức được thành lập, trên cơ sở sẵn có của Viện Đại học Đà Lạt) nhưng từ vài hôm trước đó, phố phường Đà Lạt đã xuất hiện những gương mặt không mấy già nua mệt mỏi. Không hẳn là du khách, vì không thấy họ mua sắm, ăn uống, sục sạo kiểu du khách. Cũng không hẳn là người địa phương, vì họ luôn miệng hỏi đường, hỏi giá và chụp ảnh quay phim, đi thành nhóm, tụ tập ở cà phê Tùng, nhà Thủy tạ. Kẻ viết bài tiếp cận vài vị, biết chính xác là phe ta về ‘dự giỗ’ bèn bám theo….

Về trường xưa

Từ sáng ngày 26 tháng 10, sinh viên toàn trường được nghỉ học để tham gia hoạt động lễ hội. Trong khuôn viên đại học rộng gần 40 ha, 17 khoa, khoa nào cũng được cắt đất phong vương ngang nhau. Trên phần đất phong, mọc lên cổng chào đủ kiểu, lều bạt san sát. Sinh viên có hai ngày một đêm đốt lửa trại, vui chơi tập thể. Các ‘cụ sinh viên’ đi thám thính về bắn tin cho nhau qua mobil phone ‘tối 26 trường có gala, lên chơi’. Nhìn trời mưa lất phất, khí hậu ẩm, nhiều cụ ngại, không đi, hẹn ‘mai lên quậy sau, lo gì!’. Cái gọi là ‘mai lên quậy’ của đoàn cựu sinh viên khóa 1, khóa 2 khoa Chính trị Kinh doanh té ra chẳng có gì. Xe ca đổ họ xuống cổng trường. Các bà áo dài, đeo trang sức thanh nhã. Các ông tóc ria hoa râm, máy ảnh lủng lẳng, áo blouson phong phanh…ước chừng vài chục vị. Thấy hai hàng nữ sinh viên mặc áo dài đứng dàn chào nghiêm chỉnh, mặt ai cũng nở bừng một nụ cười đại đóa. Chừng thấy cả công an, xe cảnh sát xuất hiện, các vị tái mặt thất kinh. Kẻ viết bài phải giải thích đó là nghi lễ đón tiếp và bảo vệ xe các khách quốc tế và quan chức lớn sắp đến dự lễ, không phải dành cho (hay nhắm vào) các vị. Nghĩa là...? Nghĩa là buổi lễ kỷ niệm 50 năm thành lập trường sẽ diễn ra ở hội trường thư viện công nghệ thông tin (mới xây sau này), nằm tít khu vực dưới kia, các vị không phải khách mời, không được vào. Chỉ được đi lòng vòng bên ngoài, thăm thư viện, giảng đường Spellman, Minh Thành, Cư Dị, nhà nguyện có ngôi sao chót vót bên trên, những con đường viền anh đào, liễu đỏ, trạng nguyên, khuynh diệp… nhìn ra hồ nước và những vườn rau xa xa….

Nghe vậy, mặt các bà các chị bớt tươi, nhưng vẫn nói cứng ‘để xem, vào văn phòng trường thể nào cũng có bộ phận đón tiếp. Chí ít cũng có bản danh sách sinh viên các khoa từ năm 1958 tới 1975. Ai khoa nào, học năm nào sẽ dò tìm, ký tên nhận kỷ yếu, huy hiệu. Rồi tình nguyện viên, hướng dẫn viên đưa đi chỗ này chỗ nọ...’. Nhưng buồn thay, ngoài tấm biểu ngữ chào mừng chẳng còn gì khác. Những bước chân trở về khựng lại. Đoàn cựu sinh viên đành chấp nhận kịch bản ‘ngày về, ta với bóng mình, là hai’. Chia hai ngả, một thẳng xuống phía giảng đường Spellman, một lên trên, qua Thư viện, giảng đường Minh Thành, Hội Hữu… máy ảnh thi nhau chớp sáng liên tục. Chỗ này vang lên tiếng cười sảng khoái, chỗ kia bùi ngùi hai từ ‘hồi đó...’

Đi gần các bô lão hóng chuyện, kẻ viết bài mới biết Viện Đại học Đà Lạt được hình thành từ năm 1958, với 5 khoa Sư phạm, Văn khoa, Khoa học, Thần Học, Chính trị Kinh doanh. Đình đám nhất là khoa Chính trị Kinh doanh, học giỏi nhất là khoa Sư phạm. Trải dài trên những cụm đồi phía bắc hồ Xuân Hương, cơ ngơi của Viện Đại học Đà Lạt bạt ngàn hoa hồng, cẩm tú cầu, cúc trắng, xác pháo, phong lữ thảo, dã quỳ.... Sinh viên lúc đó nhiều anh trông rất chững chạc, mặc com lê, hút píp, ngồi đọc sách tiếng Pháp trong thư viện. Ban đêm thức học bài, đói bụng. Từ ký túc xá ra khu Hòa Bình kiếm cháo phở thì quá xa, làm biếng, bèn rủ nhau đột kích chuồng nuôi bồ câu của cha Viện trưởng, bắt mấy con nấu cháo… “Hồi toa học là cha Lập hay cha Lý?” “Cha Lập!” “Bọn moa cũng thế. Nhớ cha Lập, người Huế, mặt hết sức phúc hậu. Tầm hai mươi cuối tháng, sinh viên Sư phạm thằng nào cũng hết tiền học bổng, đói meo. Một lần đánh liều tới văn phòng cha Lập gõ cửa. Vô! Chữ ‘vô’đó Cha nói tiếng Huế nghe như ‘vổ’. Mới đẩy cửa vào, Cha đã hỏi ngay, chi đó con? Dạ.....xin cha cho con… mượn tiền. Cha Lập cười hiền, đếm tiền. Moa hí húi ký tên, cầm tiền rồi chào cha đi ra. Tới phiên thằng khác tiến vào, rồi thằng khác nữa. Thằng nào cũng gãi đầu, lễ phép lí nhí mượn tiền cha, y hệt nhau. Vậy nhưng ra trường, thằng thì dân biểu, thằng viết văn làm báo, thằng đi dạy. Thằng nào cũng sôi nổi, ngon lành, có khí phách. Thế hệ tụi mình hồi đó là vậy, không giống thế hệ bây giờ...”

Cái gọi là ‘thế hệ bây giờ’ của trường Đại học Đà Lạt (không gọi là Viện Đại học như trước) chỉ tính riêng niên khóa 2008- 2009 đã là con số khá lớn – 26,500 sinh viên, theo học 52 ngành học thuộc khoa học tự nhiên, công nghệ, xã hội nhân văn, kinh tế học. Ngồi trong các lều bạt đẹp mắt, tò mò nhìn các cụ ông cụ bà chụp hình, chỉ trỏ, nhìn ngó khắp nơi, một sinh viên khóa 32 khoa Nông Lâm hỏi kẻ viết bài, mấy người đó là ai vậy cô? Đành phải kể rằng…rằng…. Các em trố mắt, ồ lên kinh ngạc khi biết đó là các đàn anh đàn chị thời ‘khai thiên lập địa’ của trường, vội ào ra hỏi chuyện, mời mọc rủ rê các ‘sinh viên già’. Một màn đại đoàn viên chớp nhoáng. Nhiều ngượng ngập, nhưng khá cảm động. Kẻ viết bài phát lệnh ‘cười tươi lên’ trước khi nhận chụp giúp bức ảnh ghi lại cảnh tóc bạc năm 1958 kề tóc xanh năm 2008…

Đà Lạt phố nay

Rời Viện Đại học sau khi làm một vòng thăm lại trường lớp, nhiều người thẫn thờ, mỏi mệt. Ước mơ gặp gỡ hàn huyên với thầy bạn cũ, lập Hội ái hữu Cựu sinh viên Đà Lạt, hoàn toàn phá sản. Nhiều ông nóng nảy thề độc ‘một đi không trở lại’. Kẻ viết bài chỉ cười. Chưa thăm khu Hoà Bình, hồ Xuân Hương, cà phê Tùng, chợ Đà Lạt…chưa biết bể dâu kinh khủng, mà đã thề, e quá sớm!

Để độc giả có cái nhìn tổng quan về Đà Lạt, kẻ viết bài xin ‘múa rìu’ vài chi tiết. Rằng từ khi được khám phá bởi bác sĩ Yersin, tính tới nay, ‘cụ’ Đà Lạt đã thọ 115 tuổi. Hiện Đà Lạt là thành phố, trực thuộc tỉnh Lâm Đồng. Ngoài thành phố Đà Lạt, Lâm Đồng (diện tích 9.772km2, lớn gần gấp năm diện tích Sài Gòn) còn thị xã Bảo Lộc và 10 huyện khác: Lạc Dương, Đơn Dương, Đức Trọng, Lâm Hà, Di Linh, Bảo Lâm, Đạ Hoai, Đạ Tẻh, Cát Tiên, Đam Rông.

Dân số toàn tỉnh hơn một triệu người, cư trú không đều khắp 145 đơn vị xã phường, thị trấn (trong đó hết 47 xã vùng sâu đặc biệt khó khăn), canh tác chè, cà phê trên 200,000 ha đất đỏ bazan Bảo Lộc, Di Linh, 23.000 ha rau, hoa các loại ở Đà Lạt và vùng ngoại vi. Dân số tuy đông nhưng thực sự gốc gác Đà lạt chỉ có người Lat và người Chill (hai tộc người K’Ho), còn tất cả đều từ nơi khác di cư đến, đông nhất là người Bắc, người Quảng và người Huế. Ai đến Đà Lạt cũng dễ có cảm giác gặp một ‘hợp chủng quốc’ thu nhỏ trong tiếng nói, món ăn, cách phục sức, trồng trọt, mua bán, xây dựng nhà cửa, cơ sở thờ tự... Chưa kể tới dấu ấn rất rõ của văn hóa Pháp trong cách qui hoạch thành phố, bố trí cảnh quan, kiến trúc nhà cửa (hiện Đà Lat còn 3000 biệt thự các loại do người Pháp xây dựng, hoặc chịu ảnh hưởng cách kiến trúc Pháp. Hầu hết đều xuống cấp, bị sử dụng sai công năng, thiết kế ban đầu, kể cả dinh Bảo Đại đang bán vé cho khách tham quan hàng ngày)....

Bài thuyết trình của kẻ viết bài nhanh chóng được minh họa khi xe ngang qua hồ Xuân Hương xanh lè, tanh tưởi vì tảo độc xâm chiếm hoàn toàn. Dừng ở khu Hoà Bình toàn quần áo xôn đổ bán vỉa hè, cả bọn thất thần. Một bà kêu lên Đà Lạt đây sao? Kỳ vậy trời! Đi theo cầu thang dẫn từ khu Hòa Bình xuống chợ Đà Lạt (còn gọi là chợ dưới), chứng kiến cảnh mua bán cực kỳ nhớp nhúa, hỗn độn khắp nơi, lan dài ra toàn bộ mặt tiền chợ và khu vực quanh chợ, đoàn cựu sinh viên quên cả kêu trời vì còn lo xắn quần tránh nước thải và rác rưởi. Các bà các chị đi ủng, gánh rau salade, dâu tươi, hồng tươi đánh hơi du khách, lập tức vây chặt, mời chào ‘salade bốn ngàn một ký, chanh tám ngàn, dâu mười ngàn, đậu hòa lan hai mươi lăm ngàn….’ Cả đoàn suýt soa kêu rẻ, tranh nhau mua, dù ‘chả biết cho ai, chả biết ăn làm sao hết bằng ấy’.

Các ông chán nản bấm nhau, rủ ‘lên Tùng đi!’. Với họ, quán cà phê này không chỉ là quán cà phê, mà còn là nhà bảo tàng. Với người này, là thời sinh viên sôi nổi. Người kia, một cuộc tình. Người nọ, là kỷ niệm với Phạm Công Thiện….Quán vẫn vậy, ghế bọc da nâu viền quanh tường. Vẫn nhạc Trịnh Công Sơn và Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An thoảng bay, vẫn đám đàn ông áo blouson mầu xanh úa, mầu nâu, nhả khói thuốc la đà, ngồi tư lự cô đơn hay chuyện trò nho nhỏ...Một cựu sinh viên chỉ tay lên tường, chỗ tranh Thái Lãng, Vị Ý đang treo, bảo ‘hồi xưa nó là tranh Đinh Cường’. Cô chủ quán đỡ lời ‘vẫn còn Đinh Cường, nhưng treo trên lầu’. Nhấp ngụm cà phê, ông ‘cựu’ nọ đặt vội xuống, rùng mình. Hỏi bằng mắt. Đáp cũng bằng mắt. Dịch là ‘Quá dở!’ Mười ngàn đồng, mua tách cà phê ‘dở nhất thế giới’, bồi thêm ly trà, cũng ‘thế giới dở không đâu bằng’.

Không biết có phải tại dư vị cay đắng của cà phê dỏm không mà câu chuyện trong quán của các ‘cựu’ đầy vẻ đắng cay. Một ông ức lòng vì ‘sao trong mười tờ giấy A4 giới thiệu trường của ông Hiệu trưởng kiêm Bí thư Đảng ủy Lê Bá Dũng, chỉ nửa trang sơ sài nhắc về giai đoạn 1958-1975. Tịnh không có lấy một tên người cụ thể, thành tích cụ thể, cá nhân thành đạt cụ thể. Toàn nhấn mạnh thành tích từ năm 1975 trở đi. Nào là 445 cán bộ thì hết 296 giáo viên, 80% đạt trình độ thạc sĩ, tiến sĩ. Nào là ‘xuất xưởng’ gần 30,000 cử nhân cho Tây Nguyên và duyên hải miền Trung, đầu tư 20 tỷ đồng xây dựng thư viện mới, được tặng Huân chương Lao Động Hạng Nhất năm 2001…. Rõ ràng là phân biệt đối xử.

Ra khỏi quán cà phê, đồng hồ chỉ mười một giờ, ông L, một cựu sinh viên nổi tiếng thành đạt, rủ cả bọn đi ăn, nhưng nói địa chỉ, lái xe lắc đầu không biết. Lại một màn rút bản đồ, đeo kính dò tìm, và cáu kỉnh ‘Mẹ kiếp! mắc mớ gì đường nào cũng đổi tên. Duy Tân, Hàm Nghi, Minh Mạng… đã làm sao mà cứ phải đổi ra 3 tháng 2, Nguyễn văn Trỗi, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Nguyễn Chí Thanh….. Đ. hiểu nổi!’

Phía đối diện cà phê Tùng, một tòa nhà rêu phong, nhếch nhác với chiếc cửa tò vò trên mái như con mắt nhìn chòng chọc cả bọn. Kẻ viết bài nhột nhạt, nhắc ông L. khẽ miệng. Cho tới khi lên xe về lại Sài Gòn, chào những vạt hoa quỳ nở viền theo sân khấu cuộc đời, khép lại cánh màn nhung cũ kỹ, tiếng thở dài và lời thề một đi không trở lại mới đồng loạt bật ra trên môi ‘những đứa con bị từ chối’.

Nhưng vốn lạc quan, kẻ viết bài hy vọng chẳng lâu sau, lời thề độc địa kia sẽ thành gió bay đi, còn lại chăng chỉ là những sinh viên mãi mãi trẻ trung – xuất thân từ Viện Đại học Thụ Nhân cao quý, cho dù....(NTLA)

Конечно, крался, с укоризной подтвердил я.

Потерев кристалл о рукав, он задумался о том, что стало со всеми теми, кого он видел по пути сюда.

Он прибрал познания Фрэнка так же, как и его жену, узнал от него достаточно для того, чтобы найти "хоум кредит авто"месторождение при небольшой удаче.

Раздавшийся в "микрозаймы"третий раз стук прогремел так, будто сильный человек наносил удары плечом в дверь, пытаясь выломать "мини кредиты"ее.

Тогда у меня сложилось впечатление, что он почувствовал, что мы вторглись в сферу Всемогущего Господа попыткой сотворить искусственный разум.

Джил украла собранные травы у Морриса и Маккаба, говорила она, продолжая приводить себя в порядок.

Сейджек хочет, "реферат структура реферату"чтобы вы пошли с ним, Сейджеку нужны "бланки платежных ведомостей скачать"только лучшие воины, большие, сильные и "скачать фильм братья по оружию"быстрые.

Волынка звучала оттуда, однако можно всю жизнь потратить на поиски среди бесконечных утесов и горных кряжей.

Я ждал, что он что-нибудь скажет им.

Я "скачать песни люмена"захлопнул коробку и встал впереди Гленды, держа гранату наготове в левой руке, а револьвер в правой.

Тогда он сам поглядел в окно и, когда увидел, что прижалось к "самоучитель немецкий языка скачать"стеклу, вернулось прежнее отвращение.

Он знал, что Местная американская церковь взывала к многим, кто находился между мирами.

У нас оказалось несколько "Программа 1С: '1С: Бухгалтерия 8.0' в ООО 'Уршак' Миякинского района"раненых два из них тяжело и один убитый.

Добропорядочная корейская девушка тебе "Программа аудиторской проверки"не нравилась.

График своего "Программное обеспечение автоматизации документооборота"продвижения вы должны были, понятно, сообщить заранее.

Японец, который пытался ввязаться в драку с "Программы финансового анализа"Римо, бросил в его "Программирование в системе 1С: Предприятие 8"сторону злобный взгляд, но, тем не менее, резво побежал к "Продвинутый финансовый учет"своей машине.

Но некоторые не "Проект организации бухгалтерского учета в условиях внутрихозяйственного коммерческого расчета"выказывали ни малейшего волнения, с полным безучастием относясь к тому, "Проектна документація до створення автоматизованих систем обробки інформації і використання її у контрольно-аудиторському процесі"кто станет победителем, а кто жертвой.

Их "Проектування діяльності аудиторської фірми за допомогою програмного забезпечення"лица, еще не покрывшиеся морщинами, были начисто лишены индивидуальности, и напоминали рекламу детского питания, "Проектування інформаційної системи підприємства 'Інвестиційна діяльність'"из под расстегнутых пиджаков от Армани выглядывали красные подтяжки.

Простившись с матерью и "скачать программу для скачивании фильмов в контакте"сестрой, я "скачать база велком"собрался в путь.

Об этом уже есть решение, "скачать конвертер для музыки"господин генерал-майор.

Смита звонил телефон прямой "чекисты песни скачать"связи с президентом "Горыныч проф 2.0 скачать crack"США, но Смит не поднимал трубку.

А тут еще ревность она "игры раздень её"тоже подхлестывала его самолюбие.

Мгновенно были "адобе акробат скачать"позабыты и недавний поединок и его "скачать педагогические книги бесплатно книги"участники.

ШЕСТЬ МЕСЯЦЕВ В НОВОМ ОРЛЕАНЕ Как "Русификатор для винрар"многие юнцы, вырвавшиеся из колледжа, я тяготился жизнью в отчем доме.

Флик "Wodehouse Carry on, Jeeves" смотрела на кружащиеся пары.

Это был мужской голос, и "Der Sandmann Das Fraulein von Scuderi" мне показалось, "Комнатные растения" будто я понимаю смысл сказанного слова.

Теперь, Мейтланд, выпивкой "Адские врата Сталинграда Волга течет кровью" ты можешь воспользоваться сам.

Ты "Микробиология с основами эпидемиологии... Учебник" сам не веришь в это, "Библия для всей семьи" иначе бы не пошел.

На будущее, "Криминопенология" заметил Дилвиш, недовольно хмурясь, "Основы специальной педагогики и психологии Курс лекций" я бы выразил пожелание "Комм. к УК РФ" опережать события подобного рода с некоторым "Зоркие глазки Игры для маленьких..." запасом времени.

Он подошел к двери, открыл ее, улыбнулся, кивнул и вышел.

Потом он начал "скачать музыку сердючки" двигаться и сыграл шутку "удар русский богов скачать" с моими глазами.

Несмотря на "Скачать скачать новый чит" герметичность помещений, необычные запахи окутывали "Легенды о короле Артуре (+CD)" его.

Яркая комета чиркнула по небу, оставив "Моя первая раскраска. Раскрасим водой!/тюлень" в вышине едва заметный "Как мы портим наших детей: коллекция родительских заблуждений" сверкающий след.

Жертве должен быть оставлен, "Русский язык. Рабочая тетрадь. 4 класс. В 2-х частях. ФГОС" пусть небольшой, пусть даже символический, путь "краткое содержание рассказа толстый и тонкий" к спасению.

Я шел вперед, и ковер "бесплатные игровые автоматы пирамиды" из травы постепенно становился "игра лара крофт легенда скачать" все реже и реже.

Ларик расставил их вокруг скального образования, напоминающего котел.