optumsaygomdumbay ankara escort escort ankara ankara escort ankara escort escort ankara ankara escort escort ankara
Thơ các bạn CTXH
Home Thơ CTXH
Thơ các bạn CTXH PDF. In Email
Chỉ mục bài viết
Thơ các bạn CTXH
Hạ xưa - Hàn Tuân
Nhớ Sài Gòn - Hàn Tuấn
Nắng chiều - Hàn Tuấn
Mùa thu nhớ bạn - Hàn Tuấn
Nỗi lòng xa cách - Trịnh Nhà
Tình đầu mùa thu - Hàn Tuấn
Xuân Tình - Hàn Tuấn
Mùa Thu - Hàn Tuấn
Hoài niệm dấu yêu - Hàn Tuấn
Nỗi nhớ - Võ Minh
Vui ngày họp mặt - Hàn Tuấn
Hạ về gặp lại - Hàn Tuấn
Từ lúc em đi rồi - Hàn Tuấn
Giọt buồn tháng tư - Hàn Tuấn
Còn đó chút hồng phai - Hàn Tuấn
Tôi ơi đừng buồn - Hàn Tuấn
Người em Đà Nẳng - Minh Võ
Tất cả các trang

 

NGÀY VỀ

Ba mươi ba năm trở lại trường xưa,
Thăm Spellman, Dĩ An, Năng Tĩnh,
Lang thang và lặng thinh
Mắt xa xăm, môi mặn,
Trước cửa giảng đường vẫn nhóm Ngựa hoang, Đồng Tâm, Đông Triều..
Vẫn thấy đủ Tuấn, Sang, lộc, Dương, Minh, Mỹ
Vân Liên, Hòa, Hiển, Yến, Lạc Thư, Phú, Sinh, Vân Trình…
Bóng đó, người đâu ?
Đời trăm người trăm ngã,
Vẫn giảng đường vẫn sinh viên nhưng sao giờ xa lạ !
Nhớ thời đi học khi đói
Môi trắng mắt hoa
Cơm Thanh Phương đòi lại tiền giữa tháng
Củ khoai lang đỡ bữa lấy cắp phố Hàm nghi
Nằm mơ no bụng bánh mì paget, bánh xèo Duy Tân Cary gà cầu thang chợ…
Nhớ tiệm cầm đồ góc chợ ghé hai lần mỗi tháng
Nhớ bưu diện nhà thờ con gà khi nhận manda
Chiều cơm Như ý tối cà phê Thủy tạ
Đói no vui, đời sinh viên hồn nhiên
Thuở đầu đời chưa biết yêu
Hoàng Ngọc Tuấn bảo:” lên xứ lạnh nhớ mặc áo ấm “
Ta theo em lang thang khắp Đồi cù, Prenn, Valley Damour, Datanla…
Rồi tìm thấy áo nhưng sao vẫn lạnh ,
Dưới mưa phùn dõi bước mong manh,
Rời Đà lạt cuộcđời không mong đợi
Ngày trở về ngồi dựa gốc thông xanh,
Đời đã chiều
Man mác buồn
Thời sinh viên ngày càng xa
Nhuộm thời gian đời ta ngã màu già
tiếc nuối.


MINH VÕ

 

 


Hạ Xưa

Đi xa nhớ nắng Sài Gòn
Nhớ con đường nhỏ lối mòn năm xưa
Hàng me mát rượi ban trưa
Nhũng giờ tan lớp, chờ đua đón nàng
Đêm về thao thức mơ màng
Ly cà phê sáng cùng nàng nhâm nhi
Bất ngờ giây phút chia ly
Mỗi người mỗi ngã, đường đi mịt mùng
Cung đàn lở nhịp tơ chùng
Sầu vương một cõi, biết cùng ai say
Ngọt bùi pha lẩn đắng cay
Nơi phương trời lạ, ai hay cho mình
Bao giờ quên được bóng hình
Như đêm ngắn lại, bình minh bắt đầu
Thời gian liều thuốc nhiệm mầu

Bốn mươi năm ấy, tìm đâu bây giờ
Hoàng hôn , tóc bạc, mắt mờ
Còn thương còn nhớ còn chờ đợi chi
Cuộc đời dâu bể chia ly
Chỉ mong đễ lại chút gì cho nhau
"Toc mai sợi ngắn ,sợi dài
Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm"
" Em đi đi mãi trong màu nắng
Nắng đễ cho tình không nhạt phai "

Michigan, Tháng sáu,2009

 


Nhớ Sài Gòn

 

Trả cho tôi,nắng Sài Gòn,

Thênh thang đường phố,lối mòn ngày xưa .

Sài Gòn,sáng nắng chiều mưa,

Thương thương,nhớ nhớ,đong đưa giọt buồn !

Đời như thác lũ,mưa nguồn ,

Cuốn trôi ngày tháng,sầu tuôn nhạt nhòa !

Cuộc tình ngày ấy đi qua ,

Bao nhiêu kỷ niệm, vở òa trong tim .

Quê hương vẩn mãi đi tìm ,

Cánh diều no gió, giờ im lặng nhìn .

Dòng sông,bến cũ,đứng nhìn !

Chuông chùa vọng mãi,cho mình nhớ ai ?!

Hẹn ngày trở lại Vườn Mai ,

Hòa chung tiếng hát "Thiên thai " năm nào !


Hàn Tuấn -  Mùa đông Michigan,tháng 12/2011


Nắng chiều

 

Chiều buông giọt nắng bên đồi,

Nghe lòng thổn thức ,bồi hồi nhớ ai ?!

Bốn bề, cảnh tựa  Liêu trai,

Thì thầm trong gió,nhạt phai nắng chiều.

Ngày xưa Hòang thị , đáng yêu,

Chiều về đưa đón,nàng xiêu xiêu  lòng.

Chiều không buông nắng nhớ mong!

Nắng chiều rực rở,tiếng lòng reo vui.

Nàng đi cho nắng bùi ngùi,

Nàng về,nắng đẹp thoảng mùi hoa Lan .

Bất ngờ, em bước sang ngang !

Chiều về,nắng nhạt, lòng man mác buồn !

Xa rồi nơi chốn cội nguồn,

Nơi phương trời lạ, nổi buồn ai hay ?!

Bây giờ tóc gió thôi bay,

Nắng chiều vàng rực, cay cay mắt người !

 

Một buổi chiều nắng vàng rực rở !

Tháng 6/2011 – Hàn Tuấn


 


 

Mùa Thu nhớ bạn


Tháng ngày xưa cũ đâu rồi
Múa Thu nhớ bạn của thời sinh viên
"Thu đi cho lá vàng bay..."
Sương mù Đà lạt heo may đầu mùa
Áo len chưa đủ ấm lòng
Giọt cà phê đắng thuốc hồng đôi môi
Chia nhau điếu thuốc chuyền tay
Vẫn cười vẫn nói những lời yêu thương
Vào Giảng đường bụng đói meo
Chờ lên Năng Tỉnh ăn theo bạn hiền
Thêm tô mì nóng,croissan
Thế là nhịn suốt đến ngày hôm sau
Tối về áo lạnh co ro
Đọc bài không nhớ,cu lo nợ đòi
Đồng hồ máy hát cầm đi
Chờ ngày mẹ gửi Manda chuộc về 
Chỉ no ấm được vài ngày
Rồi đâu vào đấy cuộc đời sinh viên
Vẩn cười vẩn nói huyên thuyên
Mắt sâu má hóp ai mà thương cho
Muốn yêu ma chỉ dám nhìn
Cười duyên một cái chử tình đầy vơi.

Da Lat một mùa Thu xưa
Cùng em sánh bước dưới mưa năm nào
Bây giờ "riêng một góc trời"
Hai phương trời nhớ,lòng bồi hồi rung
Tuổi đời chồng chất trên vai
Chử tình vẩn nhớ thương hoài ngàn năm

Mua Thu Michigan,thang 10/2008
Tang cac ban CTXH/Vien DH DaLat

 


Vi` đâu gió nổi để mưa bay?
Chuyện cũ ta hằng nhớ đắm say
Chẳng hiểu vì đâu Anh cách biệt
Bàn tay ta đánh mất một bàn tay

***********

Anh Đông Hải biển tình vang sóng vỗ
Đưa con thuyền lướt sóng đã ra khơi
Em ngôi Nhà nhỏ vẫn đợi chờ
Đứng bên bờ muôn thuở mãi hòai mong
Bóng con thuyền mất xa tăm mù dạng
Đến bao giờ Nhà nhỏ gặp Biển xưa?

**********

Đời là một bể sầu đầy cạm bẩy
Anh đi rồi bỏ hết lại cho Em
Ôm các con ngơ ngác giữa cuộc đời
Chèo ,chống ,đở, ngã, nghiêng như muốn lật

**********

Anh có chết đâu mà Em khóc
Anh chỉ làm một cuộc đi xa

Em ơi hãy ở lại nhà
Em nuôi con lớn nghĩa là gặp Anh.

***********

Hai mươi năm sau bóng Anh trở lại
Qua dáng hình con trẻ đã lớn khôn
Đời khốn khổ không dồn chân cô phụ
Mỗi chặng đường em dìu dắt con đi
Em dẫn con theo ánh sáng li kỳ
Như thấp thóang có bóng anh dẫn lối

Tác giả Trinh Thi Nhà

 

 


 

Tình đầu như là Mùa Thu
Mong manhtrước gió lời ru thật buồn
Đời như thác lũ mưa nguồn
Qua baongày tháng vẫn luôn nhớ về.
Bàn tay suối tóc đam mê
Dìu nhau đi dưới hàng me năm nào
Bây chừ nghe gió thì thào
Tưởng như lời hát đi vào cõi mơ.
Anh giờ mới biết làm thơ,
Ngày xưa tình lắm ngu ngơ buồn cười
Anh giờ lưu lạc xứ người,
Tìm đâu ánh mắt nụ cười em tôi
Bây giờ riêng một góc trời,
Mùa Thu còn đó dòng đời mãi xa.
Chân trời góc biển bao la
Mùa Thu vẫn nhớ tình ta vẫn còn
HT rieng tang cho Q.Huong,de nho...
Mua Thu 2009

Xuân Tình
(riêng tặng bạn Xinh)
Đời vui mời gọi Xuân tình
Sá gì tóc bạc,bóng hình thời gian
Ngày xưa tuổi trẻ mơ màng
Chỉ nhìn ánh mắt,lòng càng thêm yêu.
Thương từ dáng vẻ yêu kiều
Thương từ mái tóc bồng phiêu mây trời
Nắng chiều như nói bao lời
Soi từng đường nét,rạng ngời dáng em
Anh nhìn,như lạc cõi tiên
Em như làn khói mong manh ban chiều
Lòng anh muốn nói bao điều
Tình anh cho hết,bao nhiêu mới đầy ?
Đẹp sao ánh mắt thơ ngây
Hút hồn anh những phút giây ban đầu
Cám ơn tạo hoá nhiệm mầu
Nhìn em quên hết bể dâu cuộc đời.
Sài Gòn,tháng 3-2010

 

Mùa Thu
Ngòai kia gió gọi mùa Thu,
Hàng cây rụng lá, trời âm u sầu
Thời gian trôi mãi về đâu?
Tóc đà điểm bạc, bể dâu vẫn còn.
Nhớ về ngày tháng vàng son,
Còn trong hòai niệm, mỏi mòn khó phai
Bao giờ đến được " thiên thai",
Muộn phiền dứt bỏ, đường dài niềm vui.
Thu về, một chút bùi ngùi !
Bạn bè dăm đứa, đã vùi tấm thân !
Cầu cho cuộc sống hồng trần,
Vui cười, sức khỏe, vạn lần thảnh thơi .

Hàn Tuấn

Mùa thu Michigan tháng 09/2010

 


 

HOÀI NIỆM DẤU YÊU

Cơn buồn như gió thoảng qua,
Tháng ngày rơi rụng,nhạt nhòa nhớ thương!
Bao nhiêu kỷ niệm vấn vương ?!
Trôi đi trong nỗi tiếc thương vô bờ !
Nắng chiều phủ bóng dật dờ ,
Đường về thinh lặng, mịt mờ bóng ai ?
Gió vờn liễu rủ, tóc mai !
Dư âm ngày ấy, bờ vai thuở nào .
Dáng xưa cùng nụ hôn trao ,
Cho anh bay bổng, khát khao tình đầu .
Dòng đời, cuốn mãi về đau ?!
Chia ly từ ấy, còn đâu bóng nàng !
Bao nhiêu năm,vẫn mơ màng ,
Mối tình ngày ấy, hoa vàng nhớ nhung !

Hàn Tuấn 25/8/2012


NỔI NHỚ

Xuống dốc Tăng Văn Danh,

Chẳng còn bụi Dã Quỳ trước ngõ,

Lặng nhìn căn phòng trọ,

Tìm gặp thời xuân xanh.

Phố Bùi Thị Xuân mỗi ngày ta đã qua,

Giờ nhộn nhịp nhưng thật lạ.

Hàng rào Đồi cù cách ngăn

đời ta thành nhiều ngã,

Thuở đầu đời,

Đầy ấp kỷ niệm ở giảng đường Spellman, Thụ Nhân, Dị An, nhà thờ Năng Tỉnh…

Những bước chân trải dài trên đường Phù Đổng Thiên Vương, Hồ Xuân Hương, Datanla…

Ghé cà phê Thủy tạ,

Trời se lạnh nhưng lòng thật lạnh,

Chợt giật mình thấy đời qua nhanh.

Đến Đà lạt năm 18 tuổi

với bao điều mơ ước,

Ngày trở về

Chẳng có gì là được;

Lưu lạc muôn nơi, tóc ngã màu bặc trắng,

Ngồi bậc thang Hòa Bình, đêm không còn tĩnh lặng,

Nhìn dòng người vội vã như dòng thời gian vội vã,

Dập cuốn đời ta

Trôi dạt bao bến bờ xa.

Từ ngã ba Kim cúc

Về Prenn, Cam Ly, Thái Phiên, Trại Hầm, Hồ Than Thở

ngã ba của chia ly,

Ngày rời Đà Lạt ra đi

Chỉ mang theo tình bạn

Ngày trở về

Bồi hồi nhớ

Miên man

Minh Võ

 


Vui ngày họp mặt


Những gương mặt ấy,ngày xưa ,
Một thời kỳ niệm, vẫn chưa phải mờ.
Bao nhiêu năm tháng,không ngờ !
Thấy mình trẻ lại,mong chờ từng giây .
Tuổi đời như gió,như mây,
Bay đi phiền muộn,cười ngây ngất lòng.
Vui lên,cho thỏa nhớ mong,
Mắt nhìn,thấy cả trời trong mắt mình!
Nhắc từng tên,nhớ bóng hình,
Mỗi người ,mỗi vẻ ,cho tình thêm sâu.
Dòng đời cuốn mãi về đâu !
Chỉ mong xóa được nỗi sầu nhân sinh.
Chúc cho tất cả chúng mình ,
Cười vui trọn vẹn,thâm tình thiên thu .

 

Hàn Tuấn

Sài Gòn tháng 3, 2013


Hạ về, gặp lại

Chưa nghe tiếng gọi ve sầu,

Dường như choáng ngợp bởi "màu" thời gian.

Bao nhiêu giọt nắng chói chan,

Phủ mờ tâm trí, miên man nỗi buồn .

Ngày về, kỷ niệm trào tuôn,

Bạn bè xưa cũ, suối nguồn yêu thương.

Cười vui, kể chuyện  đời thường,

Bao nhiêu tiếng nói, dăm đường có xa ?

Cam Ranh, Đức Trọng, có là,

Đồng Nai, Duyên Hải, tuy xa hóa gần .

Dù cho  tất  bật,muôn  phần,

Miễn sao gặp lại cố nhân,vui  rồi !

Ngoài kia,nắng vẫn còn rơi,

Trong này, dịu mát, rạng ngời  đôi môi !

Nắng   Sài Gòn, chờ mưa rơi,

Mùa Hè đến sớm, tiếng mời  râm ran.

Thôi thì, hãy cứ tuôn tràn ,

Chén mời,chén gọi, ngút ngàn ,trời mây !

Uống đi,có dịp nào say ,

Ngày mai chưa đến,  vui vầy hôm nay .

Nắng  vẫn còn  vương đâu đây,

Đừng cho nắng nhạt, vẫn say hương tình .

Chúc cho tất cả chúng mình,

Vui, cười, sức khỏe, chung tình, trước  sau.


Sài Gòn,mùa Hè đến sớm,tháng 4/2013


Từ lúc em đi rồi

 

Thời gian nhanh quá đi thôi !

Gần nhau mới đó,nay rời cách xa .

Hương tóc,quyến rũ,đậm đà ,

Ánh nhìn trìu mến, như là nàng tiên .

Cho anh giây phút ngả nghiêng ,

Cười,vui,hạnh phúc,vào miền thương yêu !

Mong thời gian  bớt   " cô liêu ",

Ngừng trôi đi nhé , hương yêu nồng nàn .

Nhưng rồi vẫn cứ ngỡ ngàng,

Em xa rời đó ,mơ màng còn đây ?!

Tình nồng,bỗng một phút giây,

Bay đi trong gió ,tràn đầy tim anh  !

Đèn đường vàng nhạt ,long lanh ,

Phố đêm anh đứng, nhìn quanh một mình !

Em đi anh bỗng lặng thinh !

Nụ cười chợt héo, chút tình chợt  tan .

Thôi thì , một phút  huy hoàng ,
Cuộc đời  bay bổng, vắng nàng  "après toi" *


*  "bài hát tiếng Pháp "

 

(Để nhớ một thời ta đã yêu )

 

HT tặng các bạn yêu thơ , có một thời để yêu và nhớ !

Sài Gòn tháng 4/2003

 


Giọt buồn Tháng Tư

Hạ về,giọt nắng lung linh,
Mênh mang nỗi nhớ,lặng thinh đứng nhìn.
Ngày xưa "Hoàng Thị", đa tình,

Bây chừ tìm lại bóng hình người xưa !

Hỏi mình,mình nhớ ta chưa?

Dung nhan mùa Hạ, giọt mưa chiều buồn .

Em ơi,ngăn lệ đừng tuôn,

Anh giờ vẫn nhớ,mưa nguồn yêu thương.

Đi rồi,lòng cứ vấn vương,

Bao giờ trở lại,người thương tìm về ?!

Nhắn rằng,hãy giữ đam mê,

Đừng phai nhạt nhớ,mà chê tình già .

Thời gian,vẫn mãi đậm đà ,

Gừng già cay lắm,tình già đắm say .

 

Kỷ niệm ,Sài Gòn,tháng Tư,2013

 


Còn đó chút hồng phai
Còn thừa một nỗi nhớ nhau ,
Nhớ từng góc phố,với màu thời gian .
Nụ cười,ánh mắt,miên man,
Thơ ngây ngày ấy, giờ tràn suy tư .

Đừng nhắc câu nói giã từ,
Thời gian còn lại, không ngừng nhớ thương .
Nụ cười, bao nỗi vấn vương,
Dù xa cách lắm, vẫn thường gọi tên .

Sang,Dương,Tam,Thắng...còn thêm,*
Bao nhiêu tên nữa, êm đềm làm sao .   
Tuổi đời  dù có thế nào,
Chỉ mong có được sóng trào yêu thương.

Nhìn về phía trước,miên trường,
Vẫn thừa một nỗi nhớ thương bạn hiền.
Chúc nhau, vui, khỏe triền miên,
Tình yêu, trẻ mãi, vào miền thảnh thơi .

chúc cho bọn mình sẽ mãi "xanh tươi"
* Có thể thay tên :Thư ,Hương,Hà,Yến .v.v...
HT chúc các bạn vui,khỏe.

 

 


Tôi ơi đừng buồn ,
Ngày qua như  lá rơi ,
Thời gian có ngừng trôi ?!
Tiếc nuối cả một thời !
Có buồn cũng thế thôi .

Những tháng năm còn lại ,
Như dòng sông chảy mãi ,
Hy vọng vào tương lai !
Tình yêu không nhạt phai .

Cuộc đời như phù vân !
Bao nhiêu lần lận  đận ?
Giữ nụ cười trên môi ,
Đời thương, biết bao lần ?!

Mỗi ngày, như mọi ngày ,
Gắng giữ được niềm vui ,
Dù  đời có  dập  vùi !
Không bao giờ bước lui .
Tháng 7/2013

 


NGƯỜI EM ĐÀ NẲNG

Thân tặng Đ.T.V.L


Em tôi,

Người con gái sông Hàn,

Tuổi thơ trong nôi núi đá Ngũ Hành Sơn,

Với ước mơ bao la của biển Sơn Trà.

Dáng mãnh mai với đôi mắt long lanh trong sáng

.                                                                    lãng mạn.

Em yếu đuối,

Trên đường đời rong ruỗi,

Nên nước mắt lưng tròng tuổi đôi mươi.

Nỗi đau thời thanh xuân em mang nặng nơi Đà lạt sương mờ.

Vì em ước mơ được một đời hạnh phúc,

Có phải vì đèo Ngoạn Mục

.                                  quanh co.

Nên đời em không được phẳng,

Tháng năm đi cùng nỗi đau đắng nghẹn,

Quá nữa đời dở dang

.                         em vẫn mơ ước chốn thiên đàng.

Sống xa quê hương,

.                       em có thất vọng chán chường?

Nhưng em vẫn sống vì kiếp người phải sống!

Hơn ba mươi năm xa quê,

Giờ  em còn thanh tao

.                           hay vàng võ xanh xao?

Dáng tiểu thư xưa vượt qua bao cơn bảo của cuộc đời?


Em ơi!

Phố núi cao vẫn đầy sương,

Đã khuất che tình yêu đôi lứa,

Khi lạnh lòng em nhóm lên đóm lửa,

Để ấm đời tha phương.

Trời về chiều, mặt trời sẽ lặn;

Đời về chiều,

.            em có sợ đời héo hắt?

Đâu chỉ riêng em, cả nhân gian đều heo hắt!

Nỗi niềm riêng

.                 với bao nỗi ưu phiền.

Nhưng vẫn tin em vẫn mặc nhiên

.                                       vì em là Vân Liên.

 

MINH VÕ.