|
Trang 1 của 7
NGÀY VỀ Ba mươi ba năm trở lại trường xưa, Thăm Spellman, Dĩ An, Năng Tĩnh, Lang thang và lặng thinh Mắt xa xăm, môi mặn, Trước cửa giảng đường vẫn nhóm Ngựa hoang, Đồng Tâm, Đông Triều.. Vẫn thấy đủ Tuấn, Sang, lộc, Dương, Minh, Mỹ Vân Liên, Hòa, Hiển, Yến, Lạc Thư, Phú, Sinh, Vân Trình… Bóng đó, người đâu ? Đời trăm người trăm ngã, Vẫn giảng đường vẫn sinh viên nhưng sao giờ xa lạ ! Nhớ thời đi học khi đói Môi trắng mắt hoa Cơm Thanh Phương đòi lại tiền giữa tháng Củ khoai lang đỡ bữa lấy cắp phố Hàm nghi Nằm mơ no bụng bánh mì paget, bánh xèo Duy Tân Cary gà cầu thang chợ… Nhớ tiệm cầm đồ góc chợ ghé hai lần mỗi tháng Nhớ bưu diện nhà thờ con gà khi nhận manda Chiều cơm Như ý tối cà phê Thủy tạ Đói no vui, đời sinh viên hồn nhiên Thuở đầu đời chưa biết yêu Hoàng Ngọc Tuấn bảo:” lên xứ lạnh nhớ mặc áo ấm “ Ta theo em lang thang khắp Đồi cù, Prenn, Valley Damour, Datanla… Rồi tìm thấy áo nhưng sao vẫn lạnh , Dưới mưa phùn dõi bước mong manh, Rời Đà lạt cuộcđời không mong đợi Ngày trở về ngồi dựa gốc thông xanh, Đời đã chiều Man mác buồn Thời sinh viên ngày càng xa Nhuộm thời gian đời ta ngã màu già tiếc nuối. MINH VÕ
|