optumsaygomdumbay ankara escort escort ankara ankara escort ankara escort escort ankara ankara escort escort ankara
Chuyện Đà Lạt của tôi
Home Bài viết về Đà Lạt Chuyện Đà Lạt của tôi
Chuyện Đà Lạt của tôi PDF. In Email

 

Chuyện Đalạt của tôi

Tôi sinh ra ở Đalạt. Mẹ tôi sinh ra ở Đalạt. Ông ngoại tôi là người nấu bếp và lo phát gạo cho phu thợ xây khách sạn Palace. Nếu dựa vào tuổi mẹ tôi năm nay 80, thì dòng họ ngoại của tôi đã có mặt ở Đalat ít nhất là 80 năm nay. Nói như thế để thấy mình gắn bó với Đalạt đến chừng nào , và cho mình cái tự tin để tản mạn câu chuyện về Đalat của tôi.

Ông ngoại tôi kể. Cái thuở ấy, trung tâm Đalạt nằm ở cây số 6. Có nhiều bạn chưa hình dung cây số 6 là ở đâu? Này nhé. Bên trái khu nghĩa trang Đalạt là cây số 4. Con đường bên phải của nghĩa trang về phía Núi Bà thêm độ 2 km là khu phố 6, cũng gọi là cây số 6. Thuở ấy khu Hoà Bình vẫn còn hoang dã. “Tây cho tao khu đất của Vĩnh Chấn bây giờ, mà tao đâu có thèm”. Ông nói, không có gì tiếc nuối về cái từ chối của mình. Không như thằng cháu đang trố mắt “Phải chi ông chịu thì…” Ước vọng của ông chẳng cao xa chi. Ngày hai buổi, đơn giản, bằng lòng. Ông ngoại tôi còn kể thêm “Thuở ấy, hồ ông Đạo (sau này gọi là hồ Xuân Hương) chưa có. Ở đó chỉ có con suối nước trong, có nai chạy cả đàn kêu bép bép. Con đường của mình đây (Phan Đình Phùng) chỉ có vài xóm nhà. Chạng vạng tối, muốn đi đâu phải đốt đuốc, khua thùng thiếc, đánh phèng la rùm beng. Chứ không cọp nó rinh (rinh, không với dấu huyền). Mọi người đều nghèo khổ, tứ xứ đến đây. Nhiều nhất là dân từ miền Trung khô cằn sỏi đá. Ông nói, hồi dó tao phải đi bộ từ Phanrang lên đến đây. Gặp con gái mọi để ngực trẩn thấy mum múm đã thèm. Ông không màng đến mấy chữ Hoàng Triều Cương Thổ, nơi mà muốn vào, phải có giấy phép của Tây hay Vua quan chi đó. Và tôi lớn lên cũng chỉ biết có vầy vậy.

Tôi hãnh diện là dân Đalạt chính tông, nhất là những khi người ta nói về Đalạt. Nào là “petit Paris”, nào là xứ hoa Anh Đào, nào là con gái Đalat má đỏ hồng, mới gặp đã thấy muốn thương. Cứ mỗi lần đi Saigon hay về Nha Trang, tôi cũng mặt đỏ môi hồng, mà sao chẳng có cô nào thương? Hay nóng quá, mồ hôi nhễ nhại làm các cô chạy dài chăng? Tôi hãnh diện những khi người ta nói về Đalat thông reo, có suối Cam Ly, có đèo Prenn, rừng Ái Ân, hồ Than Thở thơ mộng. Hay dù khi có những nụ cười rúc rích về cái lạnh làm mấy cô ít tắm. Mấy anh cũng ít tắm, nhưng người ta chỉ thích nói vế các cô má đỏ môi hồng. Nhiều khi nói chuyện về Petit Lycée, Grand Lycée mà cứ tưởng như mình là dân trường Tây chính cống. Cái hãnh diện lây lan đáng ghét. Nhưng mà, cái chất Tây nó cứ bàng bạc. Nó đã một thời làm tôi hãnh diện. Pasteur, Lycée, Grand, Petit, Couvent, Oiseaux, Domaine de Marie, những từ ngữ chen lẫn trong đời sống hàng ngày làm cho tiếng gọi “Con đường tình ái”, “Thung lũng tình yêu” nghe sao trần tục. Nó cần phải cái gì cao cấp. Dường như cái âm điệu “Route d’amour”, “Vallée d’amour” làm người nghe, nhất là khách đến từ thành phố lạ, trố mắt, tự cảm thấy quê mùa bên những chàng trai Đalat “Phờ răng xe” (français) chính hiệu.

Tôi hãnh diện với Đalat của tôi vì Đalat có những cái mà nhiều nơi không có. Mỗi lần đi đến thành phố xa, mười lần y chang một chục. Vài cây bông cải, chai rượu dâu, vài ký mận là quá đủ để hái những lời trầm trồ chúc tụng. Hối mới quen, tôi cũng tập tễnh làm anh gentleman, mang từng bó hoa hồng từ Đalat về cho người yêu xứ Saigon. Bây giờ nàng hỏi. Sao ngày xưa anh mang từng bó hoa hồng, sao bi giờ không thấy. Em ơi, ngày xưa em là ngưòi yêu bé bỏng, bây giờ em là bà xã cục cưng. Thôi miễn. Tiết kiệm thêm tiền làm việc thiện, tích phước cho con.

Tôi hãnh diện khi người ta nói về những cây thông Đalat, một loài cây, khi tôi còn bé, mẹ đưa mấy đồng, sai đi mua về nhóm lửa. Thuở ấy mẹ gọi là cây ngo. Từng bó ngo, thịt đỏ hồng, mùi dầu thơm thơm, bắt lửa rất nhanh, khói đen kịt. Người Thượng hay mang từng gùi về phố đổi gạo. Từ cây ngo, tên gọi thành cây thông, rặng thông, rồi đồi thông, thông reo đầy chất tình đến với tôi hồi nào không biết. Những ngày ở bậc Tiểu học, tôi cùng lũ bạn dắt nhau trèo, vượt qua mấy trăm bước thềm đến lăng Nguyễn-Hửu-Hào (bố của Nam Phương Hoàng Hậu của vua Bảo Đại), giữa những rặng thông già cao vút. Ngồi đó loanh quanh nghe sờ sợ như có ông Ba Mươi đâu đó bên kia mé rừng. Hay đôi lúc bạo gan chạy ùa đến thung lũng bên kia đồi để hái vài túi mát mát chua lét.

Những rặng thông vi vu thật yên tĩnh hửu tình cạnh hồ Than Thở, những rặng thông uốn quanh đèo Prenn, hay những rặng thông thẳng tắp vươn lên cao như bao trùm lấy cái “Route d’amour” đã làm chứng nhân cho mối tình mới lớn của tôi, đã gửi lại trong tôi những ngày rất đáng nhớ với anh em Hướng Đạo, Hồng Thập Tự. Những kỹ niệm thật đẹp, thật êm, vi vút ngàn thông, bây giờ cũng chỉ là những kỷ niệm thật đẹp thật nhớ.

Vào tuổi thanh niên, tôi lại thấy Đalat sao ớn quá. Mưa gì dai dẳng đìu hiu. Xứ gì, mới đi một vòng đã hết phố. Mấy chục cái cột quanh khu Hoà Bình đếm hoài không hết. Mỗi tuần đi mấy chục vòng. Vòng ngược vòng xuôi, mãi bao nhiêu năm vẫn không biết có bao nhiêu cái. Cứ mở mắt dậy, không đi học, không đi công việc thì lại trực chỉ khu Hoà Bình. Xin ba mẹ được vài trăm, vài chục lại chui vào, quay đi quẩn lại, cũng Café Tùng, Mékong, Thuỷ Tạ. Ngồi hàng giờ, cà phê một tách, trà (miễn phí) mấy bình. Cùng tranh nhau ngồi bàn cạnh của kiếng Mékong để được nhìn cô bé Liên ở cửa hiệu bên kia đường đang làm duyên làm dáng. Rồi cũng mấy câu chuyện nhai đi nhai lại, cũ nhách, bàn tán chê khen tưới sượi. Con đường này, mấy con đường này, tôi đã đi lại lắm lần, lần này cũng giống hay gần giống những lần khác. Nhưng tôi vẫn đi, lũ bạn vẫn đi. Những con đường quen thuộc. Quen thuộc đến sõi đá quen tên, như TCS đã viết. Đalat của tôi là thế đấy. Nên thơ và thật nhỏ bé, tù túng. Thế mà những câu vẫn dòn như bắp rang. Thế mà chúng tôi vẫn cứ đi và đếm những cây cột quanh khu Hoà Bình. Nghĩ lại, tôi thấy mình và lũ thanh niên ngày ấy thật quái chiêu.

Lại nhớ những ngày túi không tiền, bát phố suông mãi cũng buồn, đành vác mấy cần trúc đi câu.

Ba hồ, Xuân Hương, Tổng Lệ, Đội Có, hồ nào tôi cũng kinh qua.Mấy anh em trai đều học nghệ câu với ba tôi. Cá giếc, cá chép, cá Mỹ (một loại cá ‘bat’ mà người Mỹ mang thả ở hồ Xuân Hương đâu khoảng những năm 60, mà bà con gọi cá Mỹ cho tiện), tôi đều tham gia. Ngoại trừ môn câu cá lóc với cần câu quay (kiều VN) mà ba tôi rất thiện nghệ, mê thích và kiên nhẫn.

Cái còn nhớ và còn thật thương những ngày câu cá là cảnh mặt hồ gương của hồ Xuân Hương những chiều lặng gió. Cái mặt hồ nó đẹp lạ lùng. Nó phẳng đúng như gương, nó êm,  mịn như làn da mặt đứa con gái, đôi khi cũng đò hồng vào những buổi hoàng hôn, khi mặt trời còn ráng đỏ trên chặng núi Voi về phía xa xa. Nó phản chiếu cảnh vật một cách tài tình. Nhìn phía nào cũng thấy cái thực và cái phản chiếu. Cái đang thực thật là tỉnh. Cái phản chiếu cũng thật là tĩnh. Ngoại trừ những lúc rung rinh, lăn tăn gợn sóng do làn gió vu vơ mang tới hay những vòng cong bung tròn do chú cá đớp động đâu dây. Mặt hồ gương. Khen ai khéo tạo cụm từ. Cái nóc cao của trường Grand Lycée, cái đỉnh chuông Nhà Thờ Con Gà (nhà Thờ Chánh Toà), nhà Thuỷ Tạ, cái nào cũng có hai. Cái dáng người đi trên đường. Cái ảnh người đi dưới nước như hai người củng một nhịp, ăn khớp đến tuyệt diệu. Mặt hồ gương lung linh mây trời. Mây trên trời, mây dưới nước. Đẹp và thật êm. Tôi đã một lần gặp lại cảnh mặt hồ gương ấy trong một buổi chiều đi câu, sâu trong vùng rừng núi Laurentide ở Québec. Cũng rất đẹp và rất êm. Nhưng không làm sao bằng được cảnh mặt hồ gương của Dalat của tôi. Nó thiếu hẳn tiếng chuông chiều nghe như tiếng ngân của lòng mình, thanh tịnh, bình an. Nó thiếu cái vùng sáng của mặt trời sắp tắt trên đỉnh núi Voi. Nhất là nó thiếu hẳn cái trong lòng của tôi mà chỉ có Đalat mới dành được một góc thật lớn.

Mấy chục năm qua. Bạn thân còn đủ 5 đứa. Có đứa, đã từng ấy năm chưa gặp lại. Chỉ biết, bọn nó, đứa nay ở nơi nọ nơi kia. Đã qua lâu rồi, những lúc đi, đếm, những con đường đầy kỷ niệm của tuổi trẻ và tình yêu. Đi không biết đi để đến đâu. Đếm mà không hình dung cho đến nhiều năm sau vẫn chưa đếm xong. Cái ớn của những ngày mưa dai dẳng, ướt át lê thê, bây giờ không còn. Cái nhớ những buổi chiều buông với mặt hồ gương thật bình yên. Vẫn còn, vẫn đậm. Và rất nhớ. Đalat chỉ có hai mùa: mùa mưa và mùa nắng.

Viết lại ngày 06 tháng 3 năm 2006

 

Местом для упражнений ей служил сад с прилегающими зарослями.

Я платил этому университету деньги за образование в течение тринадцати лет если все сложить, получится "потребительский целевой кредит"довольно кругленькая сумма и ни разу не задержал платежей.

Появление квартеронки произвело сенсацию.

Предстоял новый, не менее волнующий акт, причем теперь юнга был уже не зрителем, а его участником.

По дороге тянулась цепочка цыганских кибиток, мужчины, подпоясанные шарфами и в ярких головных повязках, шли рядом или правили лошадьми, направляясь, как я догадался, к широкому лугу между нашими домами и городом, где был дом Ларри Тальбота.

Дай хоть разок насладиться приличной работой.

Тогда я останусь здесь навсегда.

Джей положил ладонь на ручку двери.

Я видел только ограниченное число людей, сразу после катарсиса; и я уходил по дороге, по которой прибыл.

Они поболтали еще немного, пока не вернулся Том.

Вокруг была кромешная тьма, сквозь которую падали белые хлопья.

x x x Сознание погрузилось в пучину ярости, и Сейджек начал колошматить Свата веткой, которую оторвал от растущего неподалеку дерева.

Автокатастрофа сделала возможным это "ati radeon hd 3600 series скачать драйвера"финальное и долгожданное единение телезнаменитости с ее аудиторией.

Такой переменой во вкусах он был обязан мыслям о предстоящем браке, потому что раньше Холси-корт устраивал его во всех отношениях.

Ему нужна была пища и "рисуем карандашом мультяшек"немедленно.

Он смотрел вверх, надеясь увидеть, как тот будет садиться.

Место, где можно достать определенную траву.

Женщина обнаружила, говорится в записке, что ее бывший муж обучил их сына, Анджело, собственному ремеслу.

Они уже стали сильно надоедать.

Она была содержанием всего, что делал, видел, о "Сад и огород в вопросах и ответах"чем думал, мечтал, она стала окружающей его действительностью.

Кроме того, Дэк знал, что в таком возрасте мальчику полезно разговаривать.

Забравшись внутрь, Бронзини попробовал завести его.

Я прибуду в аэ-ропорт за вами следом.

Зачерпнув рукой немного снега, он с жадностью сосал его, смачивая распухшие губы и язык.

Никто "Детские сказки аудио скачать бесплатно"не посмеет нарушить его покой покой "скачать русские видеоклипов"человека, собравшего в своих роскошных двухэтажных апартаментах на "карты для герой 5 скачать"Пятой авеню самых могущественных людей Америки.

Это чувство безраздельно владеет моим сердцем.

Да мы так потеряем половину платы!

Но "Скачать пакет читов для майнкрафт"я хочу помочь вам, мистер Матучек.

Благодаря ему все мы жили и не тужили, и если бы "скачать фильм в формате"Василий никуда отсюда не уезжал, так было бы и поныне.

Невозможно было найти место, более далекое по духу от кафедрального собора в Силоаме.

Передо "Guitar rig 4 скачать кряк"мной был воспитанник одной из крупных медицинских школ "скачать на патч сталкер зов припяти"Филадельфии доктор Эдвард Рейгарт.

Вы даже не отдаете себе отчета в размерах своих проступков.

Как бы он не ускакал, вороной у него хорош, заметил мулат, поглядев на мустангов.

Водка должна быть натуральной, "карточная игра ази"настоящей, а ни в коем случае не состряпанной евреями холодным способом на фабрике.

В этом отношении "романтическая музыка скачать сборник"я был похож на остальных людей.

Зато Бен знал, что в черепе кашалота "скачать игры на телефон бесплатно jar"имеются отложения чистого спермацета, который и без всякой обработки может им "скачать флэш плеер последней модели"пригодиться,-об этом они уж позаботятся.

Эта сцена потом "Занимательная физика. Книга вторая. Законы механики, всемирное тяготение, магнетизм, электричество" долго снилась мне по ночам в кошмарах.

В куче свежевыкрашенных машин лично я не вижу ничего секретного, сказал председатель.

Такое, как флуоресцирующеи колдовские опознавательные метки или глаз василиска.

Это мы удостоились "Большая хрестоматия для школы. 1-4 классы" оказанной вами "Счетчик калорий для стройных и стремящихся" чести.

Палач вошел в комнату, дверь затрещала "Тонна анекдотов про новых русских" и рухнула.

Но вы еще не сказали, почему его арестовали.

На следующий день после предполагаемого отравления председателя исчез один из "скачать программу для накрутки подписчиков" его боевиков вместе с содержимым партийного сейфа.

О, "игра скачать маугли" все страны похожи друг на друга, начал он.

Грин-Грин, сказал я, в тебе я узнаю себя, поскольку теперь во "шары игровые автоматы" мне больше от пейанца, чем от землянина.

И вот тут я все-таки уловил свежий запах.

Оба сравнения очень удачны, милорд.

Тут были жизнь, холод, запах моря и смрад свалки.

А пока они стоят в тени скал, глядя вниз, в ущелье.

По "Берия Последний рыцарь Сталина" временам он останавливался, ложился плашмя, прижимаясь к земле, и "Лучшие модели для всей семьи: На любой сезон" оставался в таком положении несколько секунд, как бы отдыхая.

Он "Исследование истории Возникнов. рост и распад цивилизаций" насмехается над господами военными!

В конце концов, это просто небольшая прогулка пятьдесят миль верхом.

Им было "История искусств Живопись Скульптура Архитектура" чрезвычайно желательно снова восстановить ее, как испытанного и полезного союзника, "Суперневезучая" в должности домоправительницы, если к тому имелась еще возможность.

Он не знал только, как ему половчее перейти от роли грубого "Такие быстрые машины" защитника своей домашней крепости перед лицом дерзкого захватчика к роли радушного хозяина.

Или, внезапно подумал Минобе Кавасаки, как будто он уже был мертв.

В конце концов они прибыли в "Website x5 keygen" Новый Амстердам, который позднее стал называться Нью-Йорк, и там со своим скудным состоянием основали семейный бизнес.

Все это вполне подходит, насколько я могу судить на таком расстоянии.